Mẹ ơi, tại sao màu hồng không có trong 7 sắc cầu vồng? Mẹ ơi, tại sao con chim không có bốn chân? Mẹ ơi, tại sao con lợn không biết bay?... Đó là một loạt câu hỏi mà ngày nào chị Loan cũng phải căng óc ra để nghĩ và trả lời cho cậu con trai 5 tuổi của mình. Có lần thấy con hỏi nhiều câu “ngớ ngẩn” quá, chị Loan bực mình quát con: “Hỏi gì mà lắm thế, mẹ không biết”, thế là cu cậu tròn mắt: “Mẹ là người lớn mà không biết, mẹ học dốt thế”.
Đem chuyện này đến kể với các chị cùng phòng làm việc, chị Loan mới biết hóa ra đây là tình trạng chung. “Cậu ấm cô chiêu” nào rồi cũng đến giai đoạn sắp trở thành “bác học” và lôi một lô các thứ ở đâu ra để hỏi bố mẹ.
Bé Bông, con gái chị Hà, trong một lần đang đi siêu thị với mẹ, chợt nhớ ra hỏi chị Hà: “Ông nội ngủ ngáy kêu khò khò, sao con ngủ không kêu hả mẹ?”. Đang suy nghĩ chưa kịp trả lời thì con gái chị nói luôn: “Để con hỏi cô giáo, cô giáo con cái gì cũng biết”. Hay như cu Tí nhà anh Chung thì lại có kiểu hỏi vặn bố: “Tại sao gọi là ông Trăng mà không gọi là bà Trăng? Tại sao gọi là ông Mặt trời chứ không gọi là cô Mặt trời? Tại sao gió lại thổi chứ không phải là đi?...”. Cu cậu cứ hỏi cho đến khi bố không trả lời được thì thôi, lần nào Tí cũng kết luận một câu: “Bố chẳng giỏi bằng cô giáo con”.
Khi có khả năng phán đoán, thường là lúc lên 5 tuổi, trẻ thường bắt đầu nhìn lại mọi chuyện và nhận ra rằng “cha mẹ chúng không giỏi giang” như chúng vẫn từng nghĩ. Bởi rõ ràng là có nhiều câu hỏi chúng đặt ra mà cha mẹ không thể trả lời nổi. Lúc này, với trẻ, cha mẹ không còn là trung tâm giải đáp mọi thắc mắc nữa mà chúng chuyển hết sang cô giáo bởi chúng nghĩ cô giáo là giỏi nhất, cái gì cô giáo cũng biết, cho dù câu trả lời của cô giáo đơn giản chỉ là: “Tại vì nó thế”.
Rất nhiều bậc cha mẹ chia sẻ, khi rơi vào tình trạng này, cha mẹ thường có cảm giác ghen tị với cô giáo của con. Và khi bị so sánh và cho rằng “thua kém” cô giáo của con thì không ít bậc mẹ tỏ ra cáu kỉnh, khó chịu và mắng con vô cớ. Như chị Loan, khi nghe con nói học dốt thì đã rất bực mình và mắng con: “Dốt mà tao đẻ ra mày đấy con…” hay như chị Hà thì lại tỏ ra khó chịu với con: “Đi mà hỏi cô giáo xem cô giáo có biết không, lại trả lời vớ vẩn thôi con ạ”…
Theo các chuyên gia nghiên cứu thì phản ứng không tốt của cha mẹ giai đoạn này sẽ ảnh hưởng lâu dài đến thái độ của trẻ trong nhà trường, ngăn cản tinh thần ham học hỏi, khám phá những điều mới lạ của trẻ.
Các bậc cha mẹ hãy làm quen với những “thay đổi” này ở con. Hãy nhớ rằng bạn cho con đi học là để con hiểu biết, nên khi thấy con nói rằng: “Mẹ sai rồi” hay “Bố sai rồi” thì đừng nên cáu giận vội vàng. Bởi, có những lúc trẻ nhận được những câu trả lời khác nhau từ cô giáo và cha mẹ, mà trẻ chưa biết cách nhìn nhận vấn đề khác nhau, vậy nên khi thấy con không chấp nhận phần trả lời của mình, cha mẹ không nên nổi nóng mà thay vào đó hãy dạy con cách thừa nhận mình sai như thế nào cho thật lịch sự và khiêm nhường. Sự hào hứng của con về những khám phá mới lạ trong cuộc sống quan trọng hơn việc sửa sai kiến thức của trẻ. Vì vậy, hãy cho qua những chi tiết nhỏ nhặt và tập trung động viên con học hỏi.
Nếu thấy cô giáo giải thích cho con không đúng, thì đừng vội mừng và cho rằng đây là cơ hội để “hạ bệ” cô giáo của con. Thay vào đó, cha mẹ có thể nói với con rằng: “Cô giáo rất giỏi nhưng hình như chỗ này cô hơi nhầm lẫn. Mẹ con mình đôi khi cũng nhầm lẫn và sửa sai đấy tôi, con nhỉ”.
Và cuối cùng, nếu cứ tranh cãi mãi với cong về một vấn đề thì đừng nên cãi nhau với bé. Hãy chuyển hướng dang chơi trò chơi hoặc làm việc gì đó cùng con để con quên những điều đó đi và mẹ sẽ tìm cơ hội giảng giải lại cho con cho đúng.
(Nguồn afamily)